Welcome to Letterz
Get the Book
for FREE!

Rời thành phố lúc rạng đông

MTD – Thi thoảng, tôi có việc rời thành phố nơi mình sống lúc 5-6 giờ sáng. Ngồi trên chuyến xe chầm chậm len qua từng con đường, ngắm bình minh lên, nắng ấm dần và thành phố trở dậy sau đêm dài, thấy cuộc sống thật nhiệm màu.

Đó là một thành phố rất khác – không còn những dòng xe chen chúc, những tiếng còi vội vã hay nhịp sống gấp gáp thường ngày. Thành phố lúc ấy còn ngái ngủ, như một đứa trẻ vừa mở mắt sau giấc mơ dài. Những người công nhân môi trường lặng lẽ quét từng góc phố, chị bán bún nhen bếp hâm nồi nước dùng, chú tài xế công nghệ chỉnh lại chiếc mũ bảo hiểm, chờ chuyến xe đầu tiên; một cụ già thong thả tập dưỡng sinh dưới tán cây… Mỗi người bắt đầu một ngày mới theo cách của riêng mình.

Tôi thích nhất khoảnh khắc mặt trời vừa nhô lên khỏi những tòa nhà. Ánh sáng ban đầu còn dịu, len qua những hàng me, phản chiếu trên mặt sông, trên ô cửa kính của các cao ốc và cả trên những giọt sương còn sót lại trên lá. Thành phố như được khoác lên một lớp áo mới, trong trẻo và đầy hy vọng.

Có lẽ vì còn quá sớm nên lòng người cũng chậm lại. Tôi bỗng thấy biết ơn những điều rất bình thường mà ngày thường ít khi để ý như một con đường sạch sẽ hay người lao công đã thức dậy trước cả bình minh thậm chí 5h mới kết ca. Và biết ơn bác tài cẩn thận đưa khách đi an toàn, cùng những hàng cây vẫn lặng lẽ xanh qua bao mùa nắng mưa.

Những chuyến đi như thế cũng làm tôi nghĩ nhiều hơn về chính mình. Cuộc đời mỗi người hẳn cũng giống một hành trình rời thành phố lúc rạng đông. Ai cũng đều có điểm đến riêng nhưng điều đáng quý không chỉ là đến nơi mà còn là biết ngắm nhìn những gì mình đi qua. Nếu cứ mải miết chạy, ta sẽ bỏ lỡ vẻ đẹp của buổi sớm, bỏ lỡ nụ cười của một người xa lạ hay ánh nắng đầu tiên của ngày mới.

Chụp vội thành phố lúc rạng đông trên xe. Ảnh: L.Đ.L

Người bạn đón tôi hỏi vì sao tôi thích đi sớm mà không về nghỉ trước ở nơi công tác một đêm. Tôi nói vui, vì bình minh luôn mang theo một lời nhắc dịu dàng: dù hôm qua có mệt mỏi đến đâu, cuộc đời vẫn mở ra một ngày mới.

Thiệt sự, mặt trời chưa bao giờ quên mọc; thành phố chưa bao giờ từ chối thức dậy; và con người cũng luôn có thêm một cơ hội để bắt đầu lại, để sống tử tế hơn, yêu thương nhiều hơn và làm tốt hơn những điều còn dang dở.

Mỗi lần chuyến xe dần rời khỏi thành phố, tôi hay lại ngoái nhìn phía sau. Những tòa nhà nhỏ dần trong ánh nắng mới. Bất giác mỉm cười. Thành phố ấy không chỉ là nơi tôi sống, mà còn là nơi dạy tôi rằng hạnh phúc đôi khi không chỉ nằm ở những điều lớn lao.

Ờ thì, hạnh phúc có thể chỉ là một buổi sớm bình yên, một chuyến xe lăn bánh giữa bình minh và một trái tim vẫn còn đủ rung động trước vẻ đẹp rất đỗi bình thường của cuộc sống…

>>> Chung tay xây dựng ngôi chùa ở nơi từng xảy ra thảm sát Mỹ Lai

Lưu Đình Long

Nếu bạn muốn in một cuốn sách, liên hệ với Mây Thong Dong.
Facebook
Pinterest
Twitter
Email

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Subscribe To Our Newsletter

Subscribe to our email newsletter today to receive updates on the latest news, tutorials and special offers!