Welcome to Letterz
Get the Book
for FREE!

Yêu như… chăm cây

Bữa đó, tôi tặng người thương một chiếc cây. Cây nhỏ thôi, đặt vừa góc ban công/ hoặc bàn làm việc. Khi trao, tôi dặn: nhớ chăm như chăm cây nghe. Người thương cười, ánh mắt chạm vào chậu cây xanh non, như thể hiểu hơn một món quà bình thường.

Thiệt ra, trong bất kỳ gạch nối yêu thương nào, cũng đều cần chăm sóc. Yêu không phải là nắm chặt, càng không phải là canh chừng nhau từng hơi thở. Chăm sóc, theo cách dịu dàng nhất, là tạo cho nhau những khoảng bằng an thật đầy. Là biết khi nào nên lại gần, khi nào nên lùi ra một chút, để người kia được thở, được là chính mình.

Tôi nghĩ đến việc chăm một cái cây. Không ai tưới nước suốt ngày, cũng không ai phơi cây ngoài nắng gắt liên tục. Muốn cây sống khỏe, phải hiểu nó cần gì. Nắng bao nhiêu là đủ. Nước lúc nào là vừa. Phân bón ra sao để không làm rễ bị xót. Yêu cũng vậy. Không phải cho càng nhiều là tốt, mà cho đúng lúc, đúng cách, đúng nhu cầu của người mình thương. Người ấy bảo, đúng người, đúng thời điểm.

Có những mối quan hệ chết dần không phải vì thiếu yêu, mà vì yêu quá gấp. Gấp gáp muốn người kia thay đổi. Gấp gáp muốn được đáp lại ngay. Gấp gáp đòi hỏi sự chắc chắn tuyệt đối. Trong khi yêu thương vốn cần thời gian để lớn lên, giống như cây cần từng ngày lặng lẽ hút nắng, hút nước, đâm rễ sâu hơn vào lòng đất.

Chăm sóc còn là lắng nghe. Lắng nghe như khi mình quan sát một chiếc lá úa, không vội trách cây yếu, mà tự hỏi có phải nó thiếu nước, hay vừa trải qua một ngày nắng gắt. Lắng nghe người thương cũng vậy. Nghe cả những điều họ nói ra, và cả những điều họ chưa kịp nói. Nghe bằng sự kiên nhẫn, không phán xét, không cắt ngang, không vội đưa lời khuyên khi người kia chỉ cần được hiểu, hoặc im lặng, ôm nhau trong một chiều ấm.

Rồi là tin. Tin giống như tin rằng sáng mai cây vẫn sẽ xanh, nếu hôm nay mình đã chăm nó đủ đầy. Tin không phải là nhắm mắt cho qua mọi điều, mà là cho nhau cảm giác an toàn để được sống thật với chính họ. Khi có niềm tin, lòng người bớt căng, mối quan hệ bớt chật. Cây có không gian để vươn lên, tình yêu có chỗ để thở. Tôi bảo, không phải yêu là ép mình thay đổi theo người kia mà là làm mới mình, để có phiên bản tốt hơn, từng ngày.

Hiểu cũng quan trọng không kém. Hiểu rằng người kia không phải lúc nào cũng rực rỡ. Có ngày họ mệt, họ buồn, họ khô héo như một chậu cây vừa qua cơn gió nóng. Hiểu để không trách, không đẩy thêm áp lực. Chỉ cần ở đó, nhẹ nhàng, giống như đặt thêm một chậu nước mát cho cây giữa trưa hè. Không buông tay trong khăn khó.

Và có một điều rất đẹp mà ít người để ý: cây cũng cần được nói chuyện cùng. Người ta bảo nói chuyện với cây giúp cây lớn nhanh hơn. Tôi không biết khoa học giải thích thế nào, nhưng tôi tin vào sự dịu dàng. Nói với cây bằng giọng từ ái, bằng sự hiện diện trọn vẹn, cây hẳn cũng cảm được lòng ta. Nói với người thương cũng vậy. Ái ngữ không làm tình yêu bền hơn, như lạch nước len vào lòng. Một lời nói mềm có thể cứu một ngày căng thẳng, khiến bao mỏi mệt bỗng nhẹ như mây, thong dong như gió. Một cái chạm nhẹ của ái ngữ có thể giữ một mối quan hệ khỏi trầy xước, làm lòng người lành lại sau cánh cửa “nhà mình”.

Tôi vẫn nhớ lời dặn hôm đó, như một cách nhắc chính mình. Nhớ chăm như chăm cây. Chăm để yêu thương có chỗ lớn lên, không ngộp thở. Chăm để giữa đời lao chen, vẫn có một góc xanh cho hai người cùng ngồi lại, thảnh thơi, bình an, và thương nhau theo cách rất hiền.

Lưu Đình Long

Mây Thong Dong trân trọng được hợp tác trong lĩnh vực truyền thông với quý công ty, đơn vị, cá nhân; làm sách, in ấn, quảng cáo… Liên hệ: truyenthong@maythongdong.vn.

Facebook
Pinterest
Twitter
Email

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Subscribe To Our Newsletter

Subscribe to our email newsletter today to receive updates on the latest news, tutorials and special offers!