(MTD) Nhiều hôm, ta đi qua cuộc đời như đang chạy: chạy theo công việc, chạy theo những mục tiêu chưa kịp gọi tên, chạy theo cả những điều mà chính mình cũng không chắc có thật sự cần hay không. Mọi thứ dường như luôn vội, luôn gấp, luôn có gì đó phía trước thúc giục. Và rồi, trong một khoảnh khắc rất bình thường, ta chợt nhận ra: mình đã sống quá lâu mà không hề thấy lòng thảnh thơi.
Thảnh thơi không phải là không có việc gì làm, cũng không phải là buông bỏ tất cả để sống một cuộc đời tách biệt. Thảnh thơi là khi giữa những bộn bề, ta vẫn giữ được một khoảng lặng cho chính mình. Là khi công việc vẫn còn đó, trách nhiệm vẫn còn đó, nhưng lòng không bị cuốn đi theo những xô bồ bên ngoài.
Nhiều khi, điều khiến ta mệt không phải là việc nhiều, mà là tâm quá đầy. Đầy lo lắng, đầy so sánh, đầy những suy nghĩ chưa kịp dừng lại. Ta nghĩ nhiều về những điều chưa xảy ra, tiếc nuối những điều đã qua, và quên mất rằng giây phút hiện tại – thứ duy nhất ta thật sự có – đang trôi đi rất nhanh.
Có người hỏi: làm sao để sống thảnh thơi giữa một cuộc sống nhiều áp lực như vậy? Có lẽ, câu trả lời không nằm ở việc thay đổi hoàn cảnh, mà là cách ta nhìn vào nó.
Một công việc có thể vẫn áp lực như cũ, nhưng nếu ta không mang thêm vào đó những suy diễn, những kỳ vọng quá mức, ta sẽ thấy nhẹ hơn. Một mối quan hệ có thể vẫn còn những va chạm, nhưng nếu ta bớt đi cái tôi, bớt đi nhu cầu phải hơn thua, ta sẽ thấy dễ chịu hơn. Thảnh thơi, đôi khi, chỉ là bớt đi một chút, như là: Bớt một lời nói không cần thiết, bớt một suy nghĩ tiêu cực, bớt một lần phản ứng vội vàng… Và thêm vào đó, một chút dừng lại.
Một hơi thở chậm, đủ để nhận ra mình đang căng. Một khoảng lặng nhỏ, đủ để không nói ra điều có thể làm tổn thương người khác. Một buổi sáng không vội vàng, đủ để uống một ly cà phê mà không bị kéo đi bởi hàng loạt thông báo.
Thảnh thơi không phải là đích đến, mà là một cách đi. Không phải đợi đến khi mọi thứ ổn định rồi mới sống nhẹ nhàng, mà là ngay trong lúc chưa ổn định, ta vẫn có thể chọn cách không làm mình nặng thêm.
Có một điều rất thật mà ta thường quên: cuộc đời sẽ không bao giờ hết việc, hết lo, hết những điều khiến ta phải suy nghĩ. Nếu đợi đến khi “xong hết” rồi mới thảnh thơi, có lẽ ta sẽ không bao giờ có được cảm giác đó.
Vậy nên, thay vì cố kiểm soát mọi thứ, có lẽ ta có thể học cách buông bớt. Không phải buông trách nhiệm, mà là buông những gì không cần thiết phải giữ. Buông những kỳ vọng quá cao, buông những so sánh vô nghĩa, buông cả những suy nghĩ khiến mình mệt mỏi mà không giúp ích gì.
Thảnh thơi còn là biết đủ. Khi ta cứ mãi nhìn vào những gì mình chưa có, lòng sẽ luôn thiếu. Nhưng khi nhìn lại những gì đang có – một mái nhà, một công việc, một vài người để quan tâm – ta sẽ thấy mình không thiếu nhiều như đã nghĩ.
Đôi khi, chỉ cần sống chậm lại một chút, ta sẽ thấy cuộc đời không quá gấp như mình tưởng. Những điều quan trọng thật ra không nhiều đến vậy. Và có những thứ tưởng chừng rất lớn, khi nhìn lại, chỉ là một thoáng đi qua.
Có lẽ, thảnh thơi không phải là một trạng thái hoàn hảo, mà là một sự lựa chọn. Lựa chọn không để mình bị cuốn đi hoàn toàn. Lựa chọn giữ lại cho mình một khoảng bình yên, dù rất nhỏ, nhưng đủ để thở.
Nên nhớ, cuộc đời này không dài đến mức ta có thể sống mãi trong vội vã. Thảnh thơi một chút thôi, cũng đã là một cách để sống trọn vẹn hơn rồi.
Tuệ Nghi
Mây Thong Dong trân trọng được hợp tác trong lĩnh vực truyền thông với quý công ty, đơn vị, cá nhân; làm sách, in ấn, quảng cáo… Liên hệ: truyenthong@maythongdong.vn.



