MTD – Tôi vừa tạm khép lại 3 tuần vùi đầu trong bản thảo để nghỉ ngơi, hồi sức với quyển này: Công việc, con ngựa và chúng ta của hai tác giả Nguyễn Đinh Khoa và Lưu Đình Long. Cảm giác đọc được rất nhiều “phiên bản của chính mình” trong đó. Tôi đã từng ước giá như ở giai đoạn khủng hoảng năm 25, tôi được đọc quyển sách này thì có lẽ những ngã rẽ về sau cũng không đến nỗi chật vật như vậy.
Tuy nhiên, mỗi thời điểm đều được định đoạt bởi nhiều yếu tố như biến động thị trường, những biến số ngẫu nhiên của xác suất hên – xui, và quan trọng nhất vẫn là sự thay đổi của bản thân. Vì con người hôm nay chắc chắn không giống con người hôm qua nên ở mỗi giai đoạn cuộc đời, bạn sẽ cần và phải đối diện với những bài toán tương ứng với sự trưởng thành và tiến trình hoàn thiện bản thân ở thời điểm đó.
Quyển sách này nói về những điều như thế. Cách ta làm việc sẽ phản ánh cách ta sống; cách ta nghỉ việc hay ở lại cũng phản ánh hệ giá trị cốt lõi mà ta gìn giữ và tuân thủ.
Tôi thích những trải nghiệm anh Khoa kể như một cách nhìn lại. Không phải cứ huyên thuyên rồi triết lý hóa mọi góc nhìn từ chương này sang chương khác, mà là lắng lòng và suy ngẫm thật sâu để tìm ra bản chất vấn đề trong từng giai thoại cuộc đời. Thăng trầm không làm nên sự sỏi đời, thành bại cũng không định nghĩa được con người mình là ai.
Tôi từng nghe đâu đó rằng mỗi người sinh ra đã được trao những quân bài nhất định. Vậy bạn sẽ là người chơi bài hay trở thành quân bài? Giống như cách tác giả dùng hình ảnh con ngựa để ví von cho công việc vậy, tôi làm chủ công việc hay để công việc làm chủ mình?
Và hầu như đi qua từng chương, tôi cảm nhận được sự xét mình một cách nghiêm túc và chậm rãi của tác giả về bản thân, dựa trên sự trung thực và hiểu mình, cùng những chiêm nghiệm khi đứng trên góc độ của người khác. Để nhìn thấy thế giới chuyển động không ngừng và để trụ vững giữa dòng đời đưa đẩy, cần nhiều hơn hai từ kiên định và kiên nhẫn (cũng là một trong những chủ đề tôi tâm đắc từ cuốn sách này).
Mỗi câu chuyện được kể bằng ngôi thứ nhất và được phân tích ở góc nhìn thứ ba. Có lẽ các tác giả muốn xây dựng một góc nhìn hai chiều: từ bên trong nhìn ra ngoài và từ bên ngoài nhìn vào trong. Cách tư duy này khá hay và tôi cũng từng thử rồi. Thay vì chỉ nhìn vấn đề từ góc độ bản thân, tại sao không thử nhìn từ góc độ người khác về phía mình? Đó cũng là một cách thay đổi góc nhìn để xem xét vấn đề đa chiều hơn.
Đặc biệt có một chương tác giả không xưng “tôi” như mọi khi mà chuyển thành “mình”, khiến tôi bất giác thấy thân thuộc lạ kỳ, như một lời tâm tình, như một sự gợi mở và mời người đọc cùng khám phá bản thân rồi đàm đạo với tác giả. Tự nhiên tôi thấy chương đó rất dễ thương.
Chân thành cảm ơn các tác giả đã viết nên một cuốn sách đầy suy ngẫm và soi chiếu, không chỉ về công việc mà quan trọng hơn, là những điều thực sự cốt lõi và ý nghĩa mà chúng ta cần nuôi dưỡng, trân trọng.
Với những ai đang chông chênh trong sự nghiệp hoặc vừa khóc vừa làm, quyển sách này có lẽ sẽ giúp bạn sáng tỏ đôi điều vốn hiện hữu rất rõ nhưng lại bị “che mờ” bởi làn sóng hối hả của những deadline.
Chỉ cần một khoảnh khắc bừng tỉnh khỏi cơn mê, bạn sẽ thấy con đường tỏ tường hiện ra dưới chân mình. 🌱
Bạn đọc Trúc Thư




