MTD – Tôi đã lỡ hẹn với Cảm ơn người đã thức cùng tôi ở những suất chiếu đầu tiên hồi tháng 3. Đến tối qua, trong một buổi cinetour, cuối cùng cũng được ngồi trọn gần 2 giờ với bộ phim. Ra khỏi rạp, điều còn đọng lại không chỉ là một câu chuyện tình yêu, mà là cảm giác vừa đi qua một miền thanh xuân nhiều tiếc nuối, nơi con người vẫn còn đủ can đảm để tin vào những giấc mơ, dù đến muộn.
Điều khiến tôi xúc động nhất lại không nằm ở mối tình giữa Minh Hiếu và Mộng Hoài, mà là cuộc đối thoại ngắn giữa Mộng Hoài với cha (NSƯT Nguyễn Hữu Châu thủ vai).
Người cha năm xưa từng ký giấy bỏ đứa con trong bụng để giữ người mình yêu, nhưng người mẹ đã chọn giữ con. Ông từng giận dữ, từng phản đối, nhưng rồi chỉ cần nhìn thấy đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời, mọi giận hờn đều tan chảy. Nhiều năm sau, khi đứng trước đứa cháu ngoại ra đời trong hoàn cảnh tương tự, ông cũng một lần nữa chọn yêu thương thay vì phán xét. Chỉ vài phút trên màn ảnh, nhưng đủ để nhắc người xem rằng tình thân luôn có khả năng chữa lành những vết thương tưởng như không thể hàn gắn.
Đó cũng là lúc tôi hiểu vì sao bộ phim chọn cái tên rất đẹp: Cảm ơn người đã thức cùng tôi. Thức không chỉ là thức trắng vì yêu, vì ước mơ, mà còn là thức tỉnh để hiểu nhau, để tha thứ và để trưởng thành.
Giữa bối cảnh điện ảnh Việt đang chia thành hai cực khá rõ – một bên là những bộ phim thương mại hướng tới doanh thu trăm tỷ, một bên là các tác phẩm nghệ thuật được vinh danh ở các liên hoan phim nhưng khó tiếp cận khán giả đại chúng – thì bộ phim của đạo diễn Chung Chí Công dường như chọn một lối đi khác. Không quá nặng tính thị trường, cũng không cố gắng trở nên khó hiểu, tác phẩm đặt niềm tin vào những khán giả vẫn còn muốn xem một bộ phim tử tế.
Sự tử tế ấy thể hiện ngay từ cách làm nghề. Ê-kíp không ngần ngại sang Busan (Hàn Quốc) để ghi hình thay vì dùng bối cảnh thay thế. Mỹ thuật được chăm chút đồng bộ, từ phục trang, ánh sáng đến không gian, tạo nên một thế giới điện ảnh trẻ trung, trong trẻo và giàu cảm xúc. Đó là kiểu đầu tư cho thấy sự tôn trọng dành cho khán giả.
Bộ phim cũng giới thiệu nhiều gương mặt trẻ tạo thiện cảm. Kim Khánh mang đến một Mộng Hoài mong manh nhưng không yếu đuối. Trần Doãn Hoàng giữ được sự chân thành của Minh Hiếu. Đặc biệt, nhân vật người cha của Mộng Hoài chính là điểm nhấn diễn xuất. Ông không cần những trường đoạn bi lụy, chỉ bằng ánh mắt và vài câu thoại đã đủ khiến cả rạp lặng đi, rưng rưng tận đáy lòng.
Tôi còn thích cách phim đưa ngôn ngữ ký hiệu vào câu chuyện. Những đoạn đối thoại bằng thủ ngữ được xử lý tự nhiên, không gượng ép, khiến cảm xúc chạm đến người xem theo một cách rất riêng. Có cảm giác đây là một trong những bộ phim “tốn diễn viên” nhất của điện ảnh Việt thời gian gần đây, với nhiều cảnh quay quần chúng ở rạp diễn, sân trường và mỗi nhân vật đều có đất để tồn tại và góp phần kể câu chuyện.

Mong rằng, bộ phim được nhiều người trẻ tìm xem “Cảm ơn người đã thức cùng tôi”, bởi bộ phim vẫn giữ được điều quý giá nhất: sự lương thiện. Xuyên suốt nội dung phim, là lời nhắc rằng, tuổi trẻ có thể mắc sai lầm, có thể đi lạc, có thể đánh mất nhau, nhưng nếu còn biết yêu thương, biết chịu trách nhiệm và biết đứng dậy, thì cuộc đời vẫn luôn dành cho mỗi người một cơ hội để viết tiếp giấc mơ.
Điều làm tôi ấn tượng là trong buổi giao lưu sau phim, có những khán giả chia sẻ họ đã xem tác phẩm này 9 lần, 15 lần, thậm chí 25 lần. Có lẽ, điều giữ họ quay lại không chỉ là câu chuyện trên màn ảnh, mà còn là cảm giác được nhìn thấy một phần thanh xuân của chính mình.
Tất nhiên, “Cảm ơn người đã thức cùng tôi” trong mắt các nhà phê bình thì chưa phải là một bộ phim xuất sắc. Nó vẫn còn những chỗ vụng, những khoảng thiếu và cả sự an toàn trong lựa chọn kể chuyện. Nhưng giữa một thị trường điện ảnh nhiều công thức, bộ phim vẫn đáng được ghi nhận vì sự nghiêm túc, vì niềm tin vào cái đẹp và vì dám mơ.
Lưu Đình Long




